viện dưỡng lão ở biên hòa

Cảnh sinh hoạt quây quần của các cụ trong một nhà dưỡng lão ở Hà Đông, Hà Nội. Ảnh: Diên Hồng. Chị Hoàng Ngân, phó giám đốc một viện dưỡng lão ở Hà Đông cho biết, đặc thù các gia đình đô thị là ở nhà đất, đi lại cầu thang rất bất tiện. Khi bố mẹ 80, 90 tuổi, thì các con dù 60, 70 tuổi nhưng cũng Khi đó, ông nài nỉ: "Con cho bố ở nhà với con và các cháu đi. Con đưa bố vào đó thì bố chết mất. Bố không quen ai ở đó cả. Bố muốn ở bên con cháu và ở bên hương hồn của mẹ con. Bố muốn được mỗi ngày nằm trên chiếc giường mà mẹ con đã nằm…". Mặc kệ Cả miền Nam Việt Nam trước 75 chú chỉ biết có một viện dưỡng lão ở Thị Nghè gần Xa Lộ Biên Hoà. Ở đấy cũng chỉ có mấy chục người, họ gồm những người không nhà, không con cháu không thân nhân mà người ta gọi là tứ cố vô thân. Tại Việt Nam trước đây, hầu hết người già đều sống nhờ vào con cháu cả… Biện pháp phòng ngừa bệnh cúm. Hiện nay, biện pháp dự phòng cúm hữu hiệu nhất là tiêm vắc-xin, đặc biệt với những người có nguy cơ cao mắc biến chứng của bệnh, người sống chung hoặc chăm sóc người có nguy cơ cao. Vắc-xin cúm sẽ giúp tạo miễn dịch phòng vệ trước Lê Hoàng chọn vợ, sẵn sàng đưa mẹ vào viện dưỡng lão Linh Linh 03/09/2021 15:32 Hoàng Kim Chi bị tố "mặt thật": Cái nết TikTok thì giả hiền, ở ngoài thì bất lịch sự, chảnh như "bố đời" Mùa Vu Lan ở khu dưỡng lão. Bên cạnh những người cao tuổi đang sống sung túc bên con cháu thì còn một số người già neo đơn sống vô cùng vất vả. Họ phải sống nương nhờ vào các viện dưỡng lão, trung tâm bảo trợ xã hội,…Vào mùa Vu Lan báo hiếu này, khi mà nhiều disclabebuz1983. Viện dưỡng lão Bình Mỹ xã Bình Mỹ, Củ Chi, là nơi chăm sóc người cao tuổi hàng đầu ở nói riêng và Việt Nam nói chung. Cơ sở vật chất khang trang, thoáng mát Nằm cách xa trung tâm Viện dưỡng lão Bình Mỹ thuộc xã Bình Mỹ, huyện Củ Chi là trung tâm chăm sóc người cao tuổi hàng đầu tại Việt Nam được nhiều gia đình tìm đến gửi gắm người thân của mình. Viện dưỡng lão Bình Mỹ hoạt động thử nghiệm từ năm 2012 và chính thức được cấp phép đầu năm 2014, hiện nơi này đang nuôi dưỡng hơn 50 cụ. Vào đây, người cao tuổi sẽ được sống trong không gian nhiều cây xanh, hòa vào thiên nhiên. Viện dưỡng lão Bình Mỹ có khuôn viên rộng rãi khoảng không khí mát mẻ, Trung tâm được chia làm ba khu Khu A với các cụ được chăm sóc theo yêu cầu; khu B tập trung những cụ bị tai biến hay bệnh của người già; khu C chủ yếu là các cụ bị lẫn. Mỗi phòng có khoảng từ 1 – 5 người tùy theo mức phí đóng. Viện dưỡng lão Bình Mỹ có khuôn viên rộng rãi. Cơ sở vật chất của Viện dưỡng lão Bình Mỹ nhìn chung khang trang, sạch sẽ. Nơi đây có đầy đủ các phòng như Phòng tập phục hồi chức năng, khu chăm sóc tích cực, khu sinh hoạt ngoài trời – sân khấu, phòng thuốc, xe đưa đón người cao tuổi đi khám và cấp cứu… Bên cạnh đó, các cụ có thể tập thể dục ngoài trời hoặc trong phòng trị liệu với các thiết bị, máy móc phù hợp với từng thể trạng của mỗi người. Các cụ tham gia hoạt động vui chơi, phục hồi chức năng. Ông Bùi Anh Trung – Giám đốc đồng thời là người sáng lập ra Viện Dưỡng lão Bình Mỹ cho hay, xuất phát từ nỗi niềm day dứt với sự ra đi của người cha sau một thời gian bị tai biến, ông trăn trở “làm sao cho người cao tuổi được sự hưởng sự chăm sóc, báo hiếu, được tĩnh dưỡng trong môi trường xanh, sạch lúc tuổi già cuối đời”. Ông Bùi Anh Trung đã quyết tâm, nỗ lực xây dựng và phát triển Viện dưỡng lão Bình Mỹ. Nhân viên Viện dưỡng lão Bình Mỹ chăm sóc cho người cao tuổi. Ngoài mục tiêu chính là chăm sóc người già theo yêu cầu, Viện dưỡng lão Bình Mỹ còn mở rộng chăm sóc người già phục hồi chức năng, người già sa sút trí tuệ, người già sau điều trị tại bệnh viện hay mắc bệnh giai đoạn cuối, người già sau tai biến… Được biết, chi phí chăm sóc toàn diện cho một người cao tuổi ở đây phòng 1 người là 18 triệu đồng/tháng/người, phòng 2 người là 16 triệu đồng/tháng/người, phòng 4-5 người là 11 triệu/tháng/người. Chi phí này chưa bao gồm chi phí phát sinh từ 1-3 triệu/người/tháng như ăn qua sonde, mở nội khí quản, chăm sóc các ổ loét. Chi phí dành cho người cao tuổi là Việt kiều hay người nước ngoài sẽ không thay đổi không phân biệt quốc tịch. Sống vui vẻ và khỏe mạnh Một buổi sáng tháng 7 tại Phòng tập phục hồi chức năng của Viện dưỡng lão Bình Mỹ, ông Nhân là người đến sớm nhất. Theo lời ông Nhân, ông mặc dù mới 58 tuổi nhưng thuộc dạng “lão làng” ở Viện dưỡng lão này “Ban đầu tôi tính ở thử 1 tháng mà quay qua lại 5 năm rồi. Tôi có đứa cháu ngoại 6 tuổi, nhớ quá mà mấy nay đi học thi cử, chưa thấy nó vào thăm” – giọng ông Nhân có vẻ hơi dỗi hờn. Thấy vậy, cô nhân viên chăm sóc trấn an, hứa sẽ liên hệ con gái ông sớm cho cháu trai lên thăm ông. Ông Nhân chiếu đèn hồng ngoại giúp giãn tĩnh mạch, tăng lượng máu lưu thông. Tương tự ông Nhân, ông Lộc cũng dậy sớm để tập thể dục. Ông Lộc cho biết, ông cũng vào Viện dưỡng lão đã hơn 2 năm. Trước đó, ông Lộc bị sốt bại liệt từ nhỏ, yếu tay bên phải, nhưng vẫn đi học được. Đến năm 30 tuổi thì ông Lộc cảm giác chân yếu, không tự đi lại được. Nhiều lần buồn và mặc cảm, ông Lộc đã nghĩ đến cái chết nhưng anh em động viên nên ông đã vượt qua. “Sống ở Viện dưỡng lão Bình Mỹ, được tập luyện hằng ngày tôi thấy khỏe hẳn lên. ” – ông Lộc cho hay. Phòng tập phục hồi chức năng của Viện dưỡng lão Bình Mỹ. Thực tế ở Viện dưỡng lão Bình Mỹ cho thấy, tùy sức khỏe của từng cụ mà việc sinh hoạt và chế độ ăn uống có thể khác nhau. Lịch trình của các cụ có thể là dậy từ 5h sáng và nằm tại giường tập thể dục với những động tác đơn giản, vận động gân cốt để đi lại dễ dàng, sau đó điều dưỡng sẽ đưa đến hội trường để uống sữa và sinh hoạt chung. Buổi trưa, sau khi ăn trưa xong, các cụ được đưa về phòng ngủ, nghỉ đến 2 giờ chiều. Tiếp theo nhân viên chăm sóc sẽ đưa các cụ ra hội trường xem phim hoặc xem các chương trình giải trí, các hoạt động vui chơi ngoài trời. Sau đó, khoảng 4h chiều là các cụ được tắm giặt và về phòng trò chuyện trong lúc chờ cơm tối. Chế độ dinh dưỡng được tính toán phù hợp với tình trạng bệnh lý và sức khỏe thực tế của người cao tuổi và ít nhất được chia làm 4 bữa/ngày gồm 3 bữa chính và 1 bữa phụ. Khẩu phần ăn thường xuyên được thay đổi phong phú để các cụ cảm giác ngon miệng. Viện dưỡng lão tổ chức mừng sinh nhật tháng 5 cho các cụ. Cuối tuần hay các dịp lễ, Tết, các cụ lại được tham gia sinh hoạt văn nghệ, hát karaoke… Hàng tháng, Viện dưỡng lão cũng tổ chức mừng sinh nhật các cụ, tổ chức các hoạt động tham quan bên ngoài như đi siêu thị cuối tuần, du lịch giải trí, sinh hoạt tín ngưỡng tôn giáo… Viện dưỡng lão Bình Mỹ tổ chức cho các cụ đi siêu thị vào cuối tuần. Ngoài ra, các cụ còn được thăm khám và theo dõi sức khỏe định kỳ nhằm nâng cao sức khỏe và đời sống tinh thần. Do vậy, hầu hết các cụ đều có cảm giác được khuây khỏa, tỏ ra hài lòng, vợi bớt nỗi buồn riêng khi sống ở đây. Các cụ thường xuyên được người thân vào thăm dịp lễ, Tết. Kim Vân Các tin khác Mong muốn tất cả người dân ở các tỉnh có mức sinh cao được cấp phương tiện tránh thai miễn phí mùa COVID-19 TRUYỀN THÔNG TƯ VẤN KHÁM SỨC KHỎE TRƯỚC KHI KẾT HÔN TẠI PHƯỜNG PHẠM NGŨ LÃO – QUẬN 1 chú trọng công tác Chăm sóc sức khỏe người cao tuổi HUYỆN CẦN GIỜ TỔ CHỨC HIỆU QUẢ CHIẾN DỊCH TRUYỀN THÔNG LỒNG GHÉP ĐỢT 1 NĂM 2020 Quận 5 tổ chức Truyền thông Xã hội hóa tại cộng đồng. Một giai đoạn mới của ngành Y tế Thành phố vì mục tiêu bảo vệ, chăm sóc sức khỏe nhân dân Hiệu quả Chiến dịch Truyền thông lồng ghép với cung cấp dịch vụ Chăm sóc Sức khỏe sinh sản – Kế hoạch hóa gia đình và nâng cao chất lượng Dân số năm 2020 Hội thi tìm hiểu kiến thức tư vấn và chăm sóc Sức khỏe sinh sản – Tiền hôn nhân cho vị thành niên/thanh niên Quận 4 năm 2020 TẬP HUẤN PHƯƠNG PHÁP GHI CHÉP BAN ĐẦU VỀ DÂN SỐ- KẾ HOẠCH HÓA GIA ĐÌNH CHO CÁN BỘ, CHUYÊN TRÁCH VÀ CỘNG TÁC VIÊN DÂN SỐ Phòng Y tế Quận 5 tổ chức truyền thông chuyên đề “Lợi ích của Chăm sóc sức khỏe trước khi kết hôn” Bệnh viện Da liễu Biên Hòa hiện đang là địa chỉ khám và điều trị bệnh da liễu được nhiều người tin tưởng. Để giúp bạn đọc hiểu rõ hơn chúng tôi sẽ cung cấp những thông tin về lịch sử hình thành, dịch vụ, chi phí khám, địa chỉ cũng như lịch làm việc trong tuần trong bài viết dưới đây. Lịch sử hình thành Bệnh viện Da liễu Biên Hòa Bệnh viện Da liễu Biên Hòa hay đúng hơn là Bệnh viện Da liễu tỉnh Đồng Nai. Đây là bệnh viện chuyên khoa Da liễu hàng đầu của tỉnh được thành lập vào ngày 30/11/1985. Cơ sở ban đầu của bệnh viện là tập trung và chuyên điều trị bệnh phong cho người dân trên địa bàn tỉnh và các tỉnh lân cận. Đồng thời chăm sóc và điều trị nội trú cho bệnh nhân. Năm 2013, Bệnh viện Da liễu Đồng Nai đã kiểm soát được tình hình và loại trừ bệnh phong dưới sự chỉ đạo, kiểm tra, giám sát của bệnh viện tuyến trên và Viện Da liễu Trung ương. Bệnh viện Da liễu Biên Hòa còn được biết đến là Bệnh viện Da liễu tỉnh Đồng Nai Đến nay Bệnh viện Da liễu Đồng Nai đã trải qua hơn 30 năm phát triển. Và từ một cơ sở chỉ với 50 giường bệnh hiện nay bệnh viện nâng cấp hệ thống phòng lên 80, xây thêm 11 khoa và các phòng chức năng để phục vụ tốt nhất cho công tác khám, chữa bệnh. Nhằm phục vụ cho nhu cầu khám chữa bệnh, bệnh viện không ngừng triển khai những kỹ thuật mới trong điều trị nội – ngoại trú, đầu tư trang thiết bị y tế hiện đại, thực hiện phác đồ điều trị chuẩn của Bộ Y tế. Đội ngũ y bác sĩ cũng luôn được đào tạo, nâng cao chuyên môn và trình độ khám chữa bệnh. Đặc biệt năm 2014, Bệnh viện Da liễu thành phố Biên Hòa Đồng Nai thành lập đơn vị chuyên đảm nhận thẩm mĩ da thuộc Khoa Khám bệnh. Khoa trang bị nhiều máy móc hiện đại như plasma, laser để trị các vấn đề về da… Năm 2015, bệnh viện đã tiếp nhận khám và điều trị cho hơn lượt người bệnh, trong đó có 1,2 nghìn lượt đến điều trị thẩm mĩ da. Điều này cho thấy rằng, Bệnh viện đã và đang là địa chỉ y tế tin cậy cho người dân. Dịch vụ tại Bệnh viện Da liễu Biên Hòa Bệnh viện Da liễu Biên Hòa là một bệnh viện chuyên khoa hạng III với chức năng khám và điều trị các bệnh về da. Bên cạnh đó thực hiện công tác tuyên truyền, phòng tránh bệnh phong, bệnh lây qua đường tình dục. Một số dịch vụ nổi bật của Bệnh viện đó là Điều trị chứng dày sừng; Điều trị hạt cơm; Điều trị u nhú, u mềm; Điều trị sẹo xấu bằng hóa chất; Điều trị các tổn thương có sùi; Điều trị sẹo lõm; Nạo vét lỗ đáo không viêm xương; Điều trị u máu, chứng đỏ da, giãn mạch; Nạo vét lỗ đáo có viêm xương; Điều trị dày sừng da dầu; Điều trị rụng tóc; Điều trị u mạch máu; Điều trị chai chân; Đắp mặt nạ điều trị bệnh về da; Điều trị bệnh da bớt sắc tố; Điều trị bệnh vảy phấn đỏ nang lông; Điều trị bệnh á sừng, bệnh da nghề nghiệp; Điều trị bệnh vảy cá… Bệnh viện điều trị các vấn đề về da liễu Bên cạnh đó, bệnh viện có những dịch vụ thẩm mĩ da đa dạng cho người bệnh như Tái tạo bề mặt da, trẻ hóa da; Tẩy nám, xóa sẹo; Điều trị mụn trứng cá, sạm da, sẹo mụn, nốt ruồi; Điều trị đồi mồi, làm sáng da, săn sóc da; Triệt lông vĩnh viễn, xóa xăm; Trị mụn cóc… Để phục vụ tốt nhất cho việc thăm khám và điều trị các vấn đề về da bệnh viện đã trang bị những thiết bị y tế, công nghệ hiện đại và tân tiến như Máy soi da và phân thích da; Công nghệ laser; Máy plasma; Nito lỏng; Máy Led; Máy IPL; Máy Aqua Mesoderm. Bảng giá một số dịch vụ tại Bệnh viện Da liễu Biên Hòa Hiện nay, Bệnh viện Da liễu Biên Hòa có nhiều dịch vụ khác nhau từ điều trị bệnh da liễu cho đến dịch vụ điều trị thẩm mĩ nên mức giá sẽ có sự khác nhau. Dưới đây là bảng giá của một số dịch vụ nổi bật tại Bệnh viện Da liễu Thành phố Biên Hòa. Chi phí dịch vụ thẩm mĩ Tẩy tàn nhang và nốt ruồi đồng Đốt sẹo lồi, sẹo xấu, vết chai, mụn và thịt dư đồng Chấm nito, AT đồng Đốt mắt cá chân nhỏ đồng Lột nhẹ da mặt đồng Cắt đường rò mông đồng Laser chiếu ngoài đồng Laser thẩm mĩ đồng Laser nội mạch đồng Bảng giá của một số thủ thuật, phẫu thuật tại bệnh viện Điều trị hạt cơm phẳng bằng đốt điện, plasma, nitơ lỏng, laser đồng Điều trị chứng dày sừng bằng đốt điện, plasma, nitơ lỏng, laser đồng Điều trị sẹo xấu bằng hóa chất đồng Chấm TCA điều trị sẹo lõm đồng Điều trị u máu, giãn mạch, chứng đỏ da bằng laser đồng Điều trị rụng tóc bằng tiêm Triamcinolon dưới da đồng Nạo vét lỗ đáo có viêm xương đồng Nạo vét lỗ đáo không viêm xương đồng Đắp mặt nạ điều trị bệnh da đồng Ngoài những dịch vụ trên đây bệnh viện còn nhiều dịch vụ khác với bảng giá, chi phí khác nhau. Để có thông tin chi tiết bạn có thể tham khảo trực tiếp tại bệnh viện. Lịch làm việc của Bệnh viện Da liễu Đồng Nai Bệnh viện làm việc từ theo giờ hành chính từ thứ Hai đến thứ Sáu hàng tuần. Cụ thể Lịch làm việc từ thứ Hai đến thứ Sáu Buổi sáng 7h30-11h00; Buổi chiều 13h30-16h00. Ngoài ra, bệnh viện làm việc thứ Bảy nhưng chỉ làm buổi sáng từ 7h30-11h00. Bệnh viện làm việc từ thứ Hai đến thứ Sáu theo giờ hành chính Địa chỉ Bệnh viện Da liễu Biên Hòa Bệnh viện Da liễu Biên Hòa ở đâu là vấn đề được nhiều người bệnh thắc mắc, nhất là những ai lần đầu tiên đến bệnh viện thăm khám. Hiện nay, bệnh viện có cơ sở tại Tổ 34, khu phố 3, Ấp 2, phường Trảng Dài, Thành Phố Biên Hòa, Đồng Nai. Số điện thoại 061 386 5459 hoặc 0169 428 8357. Xem chỉ đường bằng Google Maps Để tiện lợi cho quá trình thăm khám và không phải chờ đợi lâu người bệnh có thể liên hệ bệnh viện theo số điện thoại trên để đặt lịch khám và tư vấn cụ thể. Hi vọng rằng những thông tin chia sẻ trên đây đã giúp bạn đọc giải đáp những thắc mắc của mình về Bệnh viện Da liễu Biên Hòa. Chúc bạn thăm khám và điều trị bệnh thành công! Nguyen Trung Thứ Sáu, 24/03/2023 0459 Viện thẩm mỹ DIVA – địa chỉ Spa Biên Hòa được chị em phụ nữ tin tưởng và lựa chọn rất nhiều, là cơ sở chăm sóc làm đẹp với giá thành phải chăng, đội ngũ bác sĩ, chuyên gia nhiều năm kinh nghiệm. Mục Lục Bài ViếtViện thẩm mỹ DIVA – địa chỉ Spa Biên Hòa uy tín, chất lượngBác sĩ, chuyên gia, kỹ thuật viên chuyên nghiệpĐa dạng các loại hình dịch vụ tại Spa Biên Hòa đa dạngCơ sở hạ tầng hiện đạiTổng hợp các công nghệ làm đẹp nổi bật tại Spa Biên HòaHình ảnh khách hàng sau khi trải nghiệm dịch vụ tại Spa Biên Hòa Viện thẩm mỹ DIVA – địa chỉ Spa Biên Hòa uy tín, chất lượng Viện thẩm mỹ DIVA tự hào là chuỗi viện thẩm mỹ viện hàng đầu Việt Nam mang đến cho khách hàng trên toàn quốc cơ hội trải nghiệm một cơ sở làm đẹp sang trọng theo tiêu chuẩn quốc tế, những dịch vụ làm đẹp đa dạng chất lượng cao. Viện thẩm mỹ DIVA biến thời gian làm đẹp trở thành thời gian thư giãn nghỉ ngơi sau ngày làm việc mệt mỏi. Viện thẩm mỹ DIVA – địa chỉ Spa Biên Hòa tọa lạc tại 272 ĐƯỜNG PHAN TRUNG, PHƯỜNG TÂN TIẾN TP. BIÊN HOÀ, ĐỒNG NAI đã không còn xa lạ với khách hàng ở Biên Hòa và hân hạnh trở thành spa Biên Hòa uy tín, chất lượng nhất hiện nay. Viện thẩm mỹ DIVA – địa chỉ spa Biên Hòa Bác sĩ, chuyên gia, kỹ thuật viên chuyên nghiệp Một trong những yếu tố quan trọng mà nhiều khách hàng lựa chọn làm đẹp, chăm sóc da tại Spa Biên Hòa, đó chính là được làm việc trực tiếp với đội ngũ bác sĩ có chuyên môn cao và các kỹ thuật viên chuyên nghiệp. Mỗi khách hàng sẽ được bác sĩ thăm khám và tư vấn phương pháp điều trị cụ thể. Ngoài ra, khách hàng còn được hướng dẫn cách skincare chăm sóc da và sử dụng mỹ phẩm sao cho an toàn. Các bác sĩ, chuyên gia tư vấn cho khách hàng trước khi điều trị Đa dạng các loại hình dịch vụ tại Spa Biên Hòa đa dạng Khách hàng khi lựa chọn làm đẹp tại Spa Biên Hòa sẽ khiến khách hàng đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Bởi vì, nơi đây không chỉ chú trọng làm đẹp an toàn mà còn mang đến cho khách hàng nhiều sự lựa chọn khác nhau. Viện thẩm mỹ DIVA cung cấp các loại hình dịch vụ như trị mụn, trị nám da, xóa xăm, phun xăm thẩm mỹ, chăm sóc, điều trị da,…Mỗi công nghệ đều đảm bảo được thực hiện theo quy trình nghiêm ngặt mang đến hiệu quả cao trong chăm sóc và điều trị. Để từ đó mang đến sự hài lòng cho khách hàng trong việc chăm sóc và điều trị da. Phun môi collagen pha lê tại spa Biên Hòa Phun mày tại spa Biên Hòa Điều trị mụn tại Viện thẩm mỹ DIVA Cơ sở hạ tầng hiện đại Spa Biên Hòa của Viện thẩm mỹ DIVA với hệ thống cơ sở vật chất khang trang, được thiết kế theo xu hướng hiện đại mang đến khách hàng sự thoải mái nhất. Khác với các spa khác, cơ sở chăm sóc làm đẹp này với không gian thoáng mát và rộng rãi mang đến sự khác biệt thể hiện rõ sự đẳng cấp của một thương hiệu spa cao cấp. Không gian làm đẹp sang trọng, thoải mái Tổng hợp các công nghệ làm đẹp nổi bật tại Spa Biên Hòa Đến với Spa Biên Hòa – Viện thẩm mỹ DIVA, khách hàng sẽ có cơ hội để được trải nghiệm các dịch vụ làm đẹp ứng dụng các công nghệ hiện đại bậc nhất thế giới – Công nghệ tắm trắng phi thuyền Hi – Shine 3D sử dụng công nghệ tiên tiến mang đến cho khách hàng làn da trắng sáng, giúp xóa bỏ những nỗi lo âu về làn da ngăm đen, xấu xí. Cam kết làm trắng bật tone chỉ sau một liệu trình, không gây bào mòn và làm hại da. Tắm trắng phi thuyền Hi – Shine 3D – Công nghệ triệt lông Super Nano Light triệt lông toàn thân, triệt lông nách, triệt lông chân, triệt lông bikini…an toàn và hiệu quả, sử dụng công nghệ trực tiếp tác động vào da. Triệt lông Super Nano Light – Công nghệ Plasma lạnh điều trị mụn tất cả các loại mụn như mụn đầu đen, mụn bọc, mụn mủ, mụn viêm,….nhanh chóng được xóa bỏ nhanh chóng khi lựa chọn công nghệ điều trị mụn tại Viện thẩm mỹ DIVA. Công nghệ Plasma lạnh trong điều trị mụn – Công nghệ Laser Alpatech giúp điều trị nám, tàn nhang, xóa xăm hiệu quả điều trị lên đến 95%, an toàn, không đau rát, không làm tổn thương da. Công nghệ Laser Alphatech – Công nghệ Laser CO2 Fractional điều trị sẹo rỗ, xóa nốt ruồi làm đầy các vùng sẹo rỗ, kích thích sản sinh collagen và elastin phục hồi, tái tạo làn da; xóa mờ các nốt ruồi gây mất thẩm mỹ tại mọi vị trí trên cơ thể. Công nghệ Laser CO2 Fractional Mọi công nghệ làm đẹp tại spa Biên Hòa đều được Viện thẩm mỹ DIVA ký kết chuyển giao trực tiếp từ nước ngoài, đã được tổ chức FDA chứng nhận đảm bảo an toàn cho người sử dụng và cam kết hiệu quả mang lại rõ rệt. Hình ảnh khách hàng sau khi trải nghiệm dịch vụ tại Spa Biên Hòa Sau đây là một số hình ảnh khách hàng sau khi trải nghiệm các dịch vụ tại Spa Biên Hòa Hiệu quả phun mày Hiệu quả phun môi Hiệu quả xóa nốt ruồi Các chị em phụ nữ sống ở Biên Hòa nếu muốn tìm một địa chỉ làm đẹp an toàn, giá thành phải chăng hãy đến Viện thẩm mỹ DIVA một gợi ý vô cùng hoàn hảo. Mọi thắc mắc hoặc cần tư vấn bạn có thể liên hệ Spa Biên Hòa – Viện thẩm mỹ DIVA theo số Hotline 19006689 miễn phí LÀNG DƯỠNG LÃO Làng dưỡng lão Việt kiều Vắng tanh làng dưỡng lão Việt kiều tiêu chuẩn châu Âu Làng dưỡng lão đầu tiên và có lẽ đến nay vẫn là duy nhất ở Việt Nam được đánh giá đạt tiêu chuẩn châu Âu, người dân thường gọi là “Làng dưỡng lão Việt kiều”, giờ bỗng vắng lặng lạ thường. Làng dưỡng lão Việt kiều đẹp nhưng vắng tanh. Ra khỏi “thiên đường” Thật bất ngờ khi đến Làng an dưỡng Ba Thương huyện Củ Chi, TPHCM tôi gặp một cặp cô dâu chú rể đang chụp hình đám cưới trong làng! Ở đây, những con đường rợp cây xanh, thậm chí con đường dẫn đến toa lét công cộng cũng đi giữa hai hàng cau. Nhà thủy tạ mọc giữa hồ sen, nhà ngâm thơ, nhà tập thiền, sân thể dục, hồ nước lung linh, trong đó đặt con thuyền gỗ nhỏ, một khu biểu diễn nghệ thuật và xem phim. Khung cảnh làng dưỡng lão đẹp không thua kém gì một khu nghỉ dưỡng cao cấp dành cho giới thượng lưu! Một góc làng nghỉ dưỡng. Những ngôi nhà dành cho người già được xây riêng biệt, gồm bốn phòng, mở cửa ra bốn phía. Mỗi phòng hơn 20 mét vuông trang bị ti vi, tủ lạnh, điều hòa, như phòng khách sạn. Các cụ già được nấu cơm theo từng thực đơn riêng. Đội ngũ điều dưỡng viên được đào tạo luôn theo dõi sức khỏe của họ. Giang, một nhân viên ở làng dưỡng lão, nói “Ở đây có cả các cụ trong nước và các cụ Việt kiều cùng an dưỡng. Làng được xây dựng từ năm 2007, trải nhiều thăng trầm”. Cụ lớn tuổi nhất là 92 tuổi, người Sài Gòn. Còn các cụ đa số trên 70 tuổi. Cụ Ái - Việt kiều cao tuổi nhất 85 tuổi. Các cụ già Việt kiều, hoặc người Việt Nam nhưng con cái ở nước ngoài, đều khá cô độc nên đã tìm tới làng dưỡng lão. Nhiều người thích không khí yên tĩnh ở đây nhưng không chọn nơi đây làm chỗ nghỉ dưỡng cuối đời, bởi mô hình này còn quá mới và giá cả không rẻ. Người ở ít thì chừng vài tháng, có người ở chừng một năm. Cá biệt có người đã ở làng bốn năm. Nhiều người mất vợ hoặc mất chồng. Nhưng cũng có hẳn một cặp vợ chồng già đang ở trong làng giữa phong cảnh đẹp như mơ. “Người ta cứ ở rồi đi. Có người phải về nước ngoài lãnh tiền trợ cấp rồi quay lại. Có người đi về nước ngoài rồi kẹt, chưa thấy về”. Giang nói “nhân viên trong trại thường nhận được những lá thư gửi về từ Mỹ, châu Âu, cám ơn sự chăm sóc của làng”. Anh Hải, nhân viên của làng nói “Ai cũng mong ngày trở lại. Các cụ ra đi, buồn lắm”. Bà Long đã ở bốn năm trong làng dưỡng lão. Năm nay bà 83 tuổi. Bà thích không khí ở Việt Nam. Về nước, bà được nghe tiếng Việt hàng ngày, trò chuyện với người cùng trang lứa, ăn những món yêu thích. Điều đó khác nhiều với khi bà ở Mỹ. Nhưng khi tôi đến, bà Long cũng chuẩn bị rời khỏi làng an dưỡng. “Người ta đã thông báo tạm ngưng nhận khách để thay đổi hình thức kinh doanh” – người nhà của các cụ nói. Dạo quanh một vòng, thấy Làng an dưỡng vắng tanh. Cảnh đẹp, nhưng chẳng có người già. Một người con gần 60 tuổi từ Tây Ninh lên thăm mẹ, ngồi buồn bên bậu cửa, nói “Làng bảo chúng tôi đưa các cụ về để họ nâng cấp sửa chữa. Chúng tôi còn có nhà đưa mẹ về, những người không có nhà cửa ở Việt Nam thì sao đây?”. Cô cho biết phần lớn các cụ già đã ra khỏi làng Ba Thương. Giấc mơ quá lớn? Một cụ già đang sắp sửa rời khỏi “tiên cảnh” làng Ba Thương nay là thôn Kinh Đông. Anh Tùng làm giám đốc điều hành làng Ba Thương đã 7 năm, nói “Đầu tư vào làng quá lớn mà tiền thu được không đáng kể, thu không đủ bù chi, liên tục thua lỗ, không thể duy trì mô hình cũ được nữa”. Theo anh Tùng, số cụ ở Việt Nam vào làng không nhiều “Quan niệm của người Việt ta còn nguyên nếp cũ. Người nào quan niệm thoáng lắm mới đưa cha mẹ vào làng dưỡng lão, đa số vẫn để các cụ ở nhà thôi. Việt kiều thì thoáng rồi, nhưng không lẽ chúng tôi chỉ nhận khách Việt kiều? Hơn nữa, chúng tôi không thể áp dụng hai mức giá cho các cụ”. Mức giá hiện tại áp dụng chung là 8 triệu đồng/ tháng. Giám đốc điều hành nói “Với các cụ trong nước, mức 8 triệu đồng mỗi tháng đã than mắc, làm sao tăng lên 20 -30 triệu được. Không có tiền làm sao duy trì phát triển? Chúng tôi có hơn 80 phòng, nhưng hiện chỉ có mười mấy cụ thôi”. Sau 5 năm đưa vào sử dụng, phòng ốc bắt đầu xuống cấp. Anh Hải, nhân viên của làng nói “Tôi làm bảo vệ, có tháng lương được hơn một triệu đồng. Sống giữa nơi tiên cảnh, nhưng lại không có tiền. Chỉ vì chữ tình mà làm thôi”. Nhiều người cho rằng mức thu 8 triệu mỗi tháng quá cao so với mức sống của người già Việt Nam. Bởi vậy ít khách. Một Việt kiều nói rằng “Các cụ Việt kiều không hẳn ai cũng giàu có. Bằng chứng nhiều người chỉ có thể lưu lại vài ba tháng để an dưỡng, rồi họ lại về Mỹ, về châu Âu”. Anh Hải cho biết “Ông giám đốc cũ đã cùng anh em dựng lên làng an dưỡng Ba Thương từ mảnh ruộng để thành làng nghỉ dưỡng tiêu chuẩn châu Âu”. Nhưng rồi, khách trong nước thì ít, khách Việt kiều đến rồi đi. “Tình hình kinh tế rất bi đát – anh Hải nói – giám đốc cũ đột quỵ qua đời khi mới hơn 50 tuổi”. Có còn ngày trở lại? Mới đây, một bác sĩ Việt kiều đã quyết định mua lại dự án để duy trì và phát triển làng. Gặp vị giám đốc mới, ông cho biết “Trước kia là làng an dưỡng, nay tôi nâng cấp thành làng nghỉ dưỡng. Tôi đặt lại tên là thôn Kinh Đông vì ở đây có con kinh Đông”. Người chủ mới là Việt kiều Pháp, ông đánh giá “Việt Nam mình chưa nơi dưỡng lão nào đáp ứng được tiêu chuẩn trại dưỡng lão châu Âu, trừ cái làng này. Ở nước Pháp có trên cái như vầy”. Người chủ mới than phiền, hiện còn hơn chục giường có khách, nhưng điều kiện chăm sóc người già rất thiếu thốn “Chúng tôi phải nâng cấp làng này thành nơi nghỉ dưỡng. Chúng tôi đang làm sân đánh golf, sân quần vợt, bể bơi. Như thế, làng có thể đón được những Việt kiều về Việt Nam chăm sóc bố mẹ có nơi lưu lại, tăng doanh thu, lấy tiền nuôi các cụ. Chúng tôi sẽ đón nhiều khách nghỉ dưỡng hơn, không kể tuổi tác, và nhiều Việt kiều về hơn”. Được biết, khoảng cuối năm làng sẽ hoạt động trở lại. Một gia đình ở Bến Cầu, Tây Ninh tâm sự rằng đang chuẩn bị đưa mẹ về nhà. Bà cụ đang đọc kinh. Người con gái nghe phong thanh, “sau khi nâng cấp sửa chữa, sẽ đón khách trở lại, nhưng mức giá có thể cao hơn rất nhiều”. Cô nói “Hẳn làng sẽ còn đẹp hơn bây giờ. Nhưng, với mức thu nhập bình quân của người lao động Việt Nam như chúng tôi, thì có lẽ càng ít người già trong nước có thể nghỉ dưỡng được trong ngôi làng đạt tiêu chuẩn quốc tế này”. Cô nhi viện và Viện dưỡng lão Note Tất cả những hình trong bài này là hình minh họa Từ xưa đến nay, tôi chưa bao giờ có ý tìm lại cha mẹ. Tôi hiểu rằng những đứa con lai, nhất là lai Mỹ đen như tôi, là những đứa con ngoài ý muốn; hầu như ít khi biết thực sự cha của đứa trẻ là ai. Tôi bị Mẹ của tôi bỏ sau khi sinh ra mới có 48 giờ ở tại nhà thương. Tôi lớn lên trong cô nhi viện và trốn ra khỏi cô nhi viện năm 13 tuổi, ra giang hồ bữa đói bữa lạnh; sau cùng ghép hộ làm con một gia đình có 4 em 2 trai 2 gái để ra đi sang Mỹ theo diện Con Lai. Tôi đến Mỹ năm 20 tuổi và đi làm ngay góp phần nuôi 4 đứa em đi học. Sau 18 năm các em 2 đứa là bác sĩ, 2 đứa là kỹ sư; Tôi bị ba má nuôi đuổi ra khỏi nhà vì gia đình sợ mang tiếng với suôi gia nhà trai nhà gái của 4 đứa em tôi. Tôi chưa được đến trường ngày nào trên đất Mỹ. Mới 40 tuổi mà mắt đã mờ! Tôi đến gặp Bác sĩ gia đình, xin giấy giới thiệu gặp Bác sĩ chuyên khoa để có đốt hay mổ gì thì họ đưa đi hay chữa cho khỏi mất công. 20 năm rồi trên đất Mỹ, nhưng tiếng Mỹ của tôi chưa đầy lá mít, nên tôi nhờ cô thư ký ở văn phòng bác sĩ gia đình tìm Clinic nào có người nói được tiếng Việt. May sao có clinic lớn mà chỉ đợi có 2 tuần, nhưng lại phải là giờ cuối cùng sắp đóng cửa! Tôi đến sớm trước giờ hẹn nửa tiếng, đưa giấy giới thiệu cho một bà Mỹ già rồi ngồi ở phòng đợi chờ tới phiên. Tôi nhìn quanh coi có ai là Việt Nam mình không, nhưng chẳng thấy ai. Bệnh nhân lần lần được gọi vào phòng khám rồi ra về gần hết vì sắp đến giờ đóng cửa. Sau cùng thì tôi cũng được gọi tên do một cô gái có nét Việt Nam mà từ nảy giờ tôi chưa hề thấy. Cô ta nói tiếng Anh với tôi từ lúc gọi tên đến lúc bảo ngồi ghế nhìn đọc. Tôi không hiểu rõ hết được nên hỏi cô có nói được tiếng Việt Nam không? Cô ta tỏ ra ngạc nhiên. - Anh không phải là người Mỹ sao? - Tôi là người Việt Nam. - Nhưng Anh đâu có nét nào giống người Việt đâu? Như biết mình lỡ lời, cô ta nói thêm tiếng “Sorry“. - Chị không phải Sorry, nhiều người nói như thế mà! Tại tôi giống Mỹ Đen. Chị quê ở đâu ở Việt Nam? - Ba tôi người Mỹ Tho, Mẹ ở Bình Dương nhưng tôi sinh ra ở Miền Trung, Nha Trang. Anh tôi và tôi đều sinh ở Nha Trang vì cha là Hải Quân phục vụ ở Quân Trường Nha Trang. - Tôi cũng sinh ở Nha Trang; nhưng rất tiếc là không biết cha mẹ của Tôi là ai? - Anh sinh năm mấy? Cô ta vừa hỏi nhưng nhớ lại hình như câu hỏi có hơi thừa. Hồ sơ bệnh của tôi đang để trên bàn nên cô ta nhìn và ngạc nhiên nói - Ngày tháng năm sinh của anh giống y như của tôi! Có phải anh sinh ở nhà Bảo sinh Quân đội Nha Trang hay không? - Đúng rồi, sau cô biết vậy? - Ba má tôi có kể cho tôi nghe và tôi còn nhớ. Tôi sinh ra lúc 12 giờ trưa thì khoảng 8 giờ tối có một bà nữa sinh một bé trai. Sáng hôm sau, khi cha tôi vào thăm, mẹ tôi nói là bà mẹ sinh tối hôm qua muốn cho con của bà. Ba tôi nói, vậy mình xin, sẵn nuôi luôn có gì mướn thêm người giúp việc có sao đâu. Mẹ tôi nói Mỹ đen đó. Cha tôi nghe vậy, có đến nhìn thằng bé, rồi trở lại bảo nó cũng không đen lắm, trông rất dễ thương. Nhưng mẹ tôi không đồng ý, nói sợ người ta đàm tiếu. Cha tôi bảo Anh bất cần thiên hạ. Chỉ cần em chịu là anh xin ngay. Nhưng cuối cùng mẹ tôi không chịu và nói mình đã có một trai một gái đủ rồi. Thấy tôi chú ý nghe câu chuyện, cô ta nói thêm - Nếu anh là Mỹ trắng, có lẽ mẹ tôi đồng ý nuôi anh, và anh đã là em của tôi. Sau phần làm thủ tục, tôi phải vào gặp bác sĩ chuyên khoa, khi xong thì cô ta đã về rồi. Tôi về nhà mà vẫn bị ám ảnh vì câu chuyện do cô y sĩ nhãn khoa kể lại. Ba của cô ta là người thế nào? Sau ông ta lại có ý tưởng xin tôi để nuôi? Phải tìm gặp ông ta mới được, tôi tự nhủ. Ít ngày sau, tôi trở lại tìm gặp cô nha sĩ khám bệnh cho tôi hôm trước và xin được gặp Ba của cô ta. Cô ta bằng lòng ngay, viết cho tôi địa chỉ. Nhìn địa chỉ tôi hơi ngạc nhiên với 3 chữ “Viện Dưỡng lão”. Cô ta như đoán biết nên nói - Ba của tôi mới được đưa vào Viện Dưỡng Lão hôm tháng rồi. Ngay Chủ nhật tuần đó, tôi vào Viện Dưỡng Lão xin gặp cái ông đã từng muốn nhận tôi làm con. Nếu tôi là con của ông ta, chắc tôi cũng sẽ như ba đứa con của ông đều tốt nghiệp Đại học cả, vì dù sao những kẻ có lòng tốt không để Tôi thất học. Tôi chọn cái ghế nhìn được suốt dãy hành lang từ phòng khách đến phòng ăn để dễ nhìn người qua lại bên trong. Một Ông chừng 65 là cùng mặc dù người tôi muốn gặp nay đã 71. Ông ta đi còn nhanh nhẹn lưng không khòm tay chân nhịp đi đúng là người lính nhiều năm trong quân ngũ năm xưa; chẳng có vẻ gì là một cụ già đến độ phải vào Viện Dưỡng lão để chờ chết! Hình như được con gái báo trước nên ông ta đi thẳng đến đưa tay bắt tay tôi và từ giới thiệu - Chú tên là Hùng, cứ gọi tên và gọi Chú cho bớt già hơn là gọi Cụ hay Bác. Ông ta còn lanh lẹ, tiếng nói còn uy nghi rành rọt không có chút gì run rẩy hay khàn giọng của người già. Ông ta hỏi Tôi dành bao nhiêu thì giờ để gặp ông ta. Tôi nói cả ngày hôm nay cũng được. Ông ta hỏi tôi có uống cà phê và hút thuốc được không. Tôi nói được cả hai. Ông ta đến nói với người quản lý xin được tiếp tôi ở phòng riêng để mời người bạn trẻ ly cà phê; rồi ông bảo tôi đi theo ông ta. Theo ông ta về phòng riêng, tôi đi từ ngạc nhiên nầy đến ngạc nhiên khác. Căn phòng có mùi dầu thơm chứ không khai và hôi như thiên hạ thường nói về nơi người già sống. Cái bàn Computer có cả máy in TV DVD player và Multimedia player với mấy chồng CD và DVD ca nhạc. Ông ta bắt đầu nấu nước pha cà phê phin; vừa làm vừa giải thích đây là cà phê Ý pha với cà phê Ban Mê Thuộc cho có đủ vị đắng và thơm. Xong hai ly cà phê, ông bảo tôi “Đi, mình ra vườn. Ra bằng cửa này.” Cửa hông từ trong phòng riêng của ông mở thẳng ra vườn. Ông nói, áp phe lắm mới được phòng nầy ăn thông ra vườn để trốn ra ngồi hút thuốc. Khu vườn thoáng mát, vắng vẻ. Ông lấy ra bao thuốc Vogue mời tôi một điếu. Đây là loại thuốc điếu nhỏ chỉ bằng phân nửa điếu thuốc thường nhưng dài hơn và nặng hơn. Ông đốt thuốc cho Ông và đưa quẹt gaz cho tôi để tự tôi đốt lấy. Hớp xong hớp cà phê ông hỏi - Vừa không Cháu? - Dạ ngon và thơm lắm, Chú. - Nào giờ thì cháu muốn biết gì cứ hỏi. Chú nhớ được gì sẽ nói nấy. - Cháu không có mục đích tìm cha hay mẹ, vì có muốn chắc cũng không bao giờ tìm được mà tìm để làm gì! Chú biết được nhớ được gì cháu cũng muốn biết hết. - Con trai lớn của chú và con gái đều sinh ở bảo sinh viện Quân đội thành phố Nha Trang. Con gái của chú sinh lúc 12 giờ trưa. Chú bận nên 2 giờ chiều mới vào thăm sau đó đi làm và chiều vào thăm vợ con đến gần 7 giờ thì về. Sáng hôm sau chú vào thăm vợ con sớm trước khi đi làm thì phòng bên có thêm một sản phụ mới. Vợ chú nói bà ta mới sinh lúc 9 tối, nhưng không muốn nuôi nên cho con. Chú bước sang đứng cửa phòng bên nhìn vào hơi tối nhưng cũng thấy mặt được cháu bình thường như bao trẻ khác nhưng đẹp hơn con gái chú nhiều; vì khi mới sinh con bé của chú trán nhăn ba lằn, giống y như chú, mũi gãy trán cao gần như vồ. Chú trở lại nói với vợ là mình có thể xin đứa bé. Nếu nuôi luôn 2 đứa chú sẽ mướn thêm người giúp việc. Nhưng vợ chú nói “Con Mỹ đen đó. Anh không sợ nhưng Em sợ miệng đời. Chú nói, không lẽ sinh đôi mà một đứa con Việt nam còn đứa kia là con Mỹ hay sao mà sợ. Vợ chú nói thôi, nếu trắng em mới nuôi. Chú Sorry với cháu. Tại chú cháu mình không có cái duyên làm cha con với nhau! Thấy tôi chăm chú nghe nhưng không nói gì, ông kể tiếp - Chiều hôm đó Chú vào thăm thì thấy Má của cháu đi lại nhanh nhẹn chứ không nằm liệt như vợ của chú. Mẹ của cháu là người cao lớn, đẹp, coi mạnh khỏe và lanh lợi hơn vợ của chú. Nghe nói mẹ cháu ở đâu ngoài Chu Lai hay Qui Nhơn gì đó vào Nha Trang sinh; Chồng bà ta là Trung Úy Biệt Kích đi hành quân vùng Một ít khi về thăm. Có lẽ Má của cháu làm sở Mỹ có quan hệ trong sở, nên khi có bầu không biết là con của chồng mình hay với ai nên cứ sinh rồi mới tính. Nếu là con Việt thì đem về nuôi mà là con lai thì cho luôn. Sáng hôm sau, khi chú vào thăm thì vợ chú cho biết người đàn bà đó đã bỏ con và rời nhà thương lúc nửa đêm; nên nhà thương giao cháu cho Ban Xã hội của Quân Đội lo. Hầu hết là đem vào Viện Mồ Côi. Chú chỉ biết bao nhiêu đó. Cháu còn muốn biết đìều gì thì cho biết, nếu chú có thể giải thích thì chú sẽ nói cho Cháu biết. Tôi nói với ông - Chú đã nói ra tất cả những gì cháu thắc mắc. Bấy lâu cháu thắc mắc “Tại sao không muốn sinh con mà không phá thai; sinh ra để bỏ thì sinh làm gi?” Nay chú nói cùng môt lúc sống với chồng mà còn phải sống với Mỹ thì làm sao biết con của ai nên cứ phải sinh ra rồi mới tính thì có lẽ là cách giải thích hợp nhứt cho trường hợp của cháu. Cháu hận mẹ hận cha mặc dù cháu không biết họ là ai; Từ thời thập niên 60 đến 1975 không biết đã có bao nhiêu trẻ mồ côi như cháu. Cháu hận bà mẹ, hận đàn bà nên đến nay mà cháu vẫn chưa lập gia đình! Ông ta mồi thêm điếu thuốc và để gói thuốc cạnh tôi ra dấu mời. Tôi xoa tay từ chối trong im lặng. Ông ta đột nhiên cười khá lớn rồi ngó vào mắt tôi hỏi - Cháu có biết Viện Dưỡng Lão để làm gì không? - Thì để cho người già sống. - Ừ! Cả miền Nam Việt Nam trước 75 chú chỉ biết có một Viện Dưỡng lão ở Thị Nghè gần Xa Lộ Biên Hoà; nhưng cũng chỉ có mấy chục người, gồm những người không nhà, không con cháu không thân nhân mà người ta gọi là tứ cố vô thân. Tại Việt Nam trước đây, hầu hết người già sống nhờ vào con cháu nuôi vì bởi cha mẹ còn trẻ làm nuôi con cháu đến khi già thì nuôi lại coi như trả hiếu hay trả công. Xứ tư bản này, mỗi tiểu bang có mấy chục Viện Dưỡng lão. Già thì dù có con hay không con, có nhà hay không nhà giàu sang cũng như nghèo cũng đều phải vào Viện Dưỡng lão, bởi lý do con cháu ai cũng bận đi làm, không chăm sóc được. Ông thở khói rồi tiêp - Chú có ba người con, ba cháu nội thì còn quá nhỏ không tính; nhưng cả đời, chưa bao giờ chú để các con của Chú đói lạnh. Sau 75 khổ sở thế nào Con của Chú vẫn không bị ăn độn. Sau đó chú đi vượt biên để được sống tự do và Vợ Con của Chú sang đây bằng máy bay do Chú bảo lãnh. Ngày xưa chú còn trẻ sinh con bận bịu tại sao chú không gởi vào Viện Mồ Côi để được rảnh đi làm và hưởng thụ cái tuổi hoa mộng của Chú. Bận rộn đi làm lắm khi đói khổ vẫn không bỏ các Con; một câu than nhẹ nhưng buốt thấu tâm can; suy nghĩ, học và hành cả một đời cũng không hiểu hết tình cha nhưng Cháu có biết tại sao Chú còn mạnh khỏe đáng lý chưa đến độ vào đây; thế mà chú lại ở đây! Chú cũng còn là con người biết đủ hỷ nộ ái ố lạc, 71 tuổi là già nhưng Chú chưa mất trí còn tự mình chăm sóc được nhưng Chú bị tai biến mạch máu; Tim ngừng đập nên xe cứu thương đưa vào bệnh viện. Từ bệnh viện có thể đưa trực tiếp người già vào viện dưỡng lão ít có xét hồ sơ hay phỏng vấn phiền toái coi thực sự già lú lẫn hay chưa như trường hợp ở nhà muốn gởi vào Viện Dưỡng lão. Người già nào hay nói ra người trẻ cũng lắm khi quên tắt lửa lò bếp hay quên chìa khóa hay quên bóp; nhưng già mà bị tố là có lắm cái quên như thế thì bị kết tội là “lú lẫn”. Chú bị đưa thẳng vào Viện Dưỡng lão trong trường hợp nầy cho dễ hơn nếu sau nầy chú về nhà thì khó có được sự dễ dàng để vào đây nên các con của chú tố chú lú lẫn để bỏ luôn chú vào đây một cách dễ dàng sớm hơn dự định của Chú. Có con nhưng chúng bận rộn đi làm chúng có đời sống riêng nên không chăm sóc cho cha mẹ già được. Cháu thấy lý do nầy hợp lý chứ?một câu hỏi nhẹ nhưng buốt thấu tâm can; suy nghĩ và tự mỗi người làm con tại hải ngoại sẽ tìm câu trả lời cho chính mình. Nghe ông hỏi, tôi không biết trả lời ra sao. Ông tiếp tục châm thuốc, tiếp tục nói, vẫn với giọng tỉnh queo - Tuổi trẻ chú bận vừa đời lính lại khi VC chiếm Miền Nam thì cơ cực lầm than dễ gì đủ ăn no lòng; sao chú khờ dại không bỏ con mà chạy lấy thân để vui cuộc đời Việt Kiều độc thân. Tại sao phải thí mạng vượt biên rồi còn bảo lãnh con, nuôi con cho nên người để rồi các con cũng có thời tuổi trẻ bận như mình. Chúng bỏ mình nhưng ngày xưa mình lại không biết bỏ chúng. Cháu biết tại sao không? Là tại mình ngu. Ông ta cười lớn nhưng sao cái cười quá chua chát - Cháu về bỏ hết, quên hết đi cái đời mồ côi của cháu đi mà vui sống. Vì cháu nên người ta mới lập “Viện Mồ Côi.” Và cũng vì có chú nên người ta mới lập “Viện Dưỡng lão.” Lời an ủi của người từng có ý định làm cha nuôi của tôi làm tôi thấy mềm lòng. Nhìn ông, người cha bị con cái thành đạt bỏ vô viện dưỡng lão, tôi thật cũng muốn nói điều gì đó an ủi ông, nhưng không biết phải nói ra sao. Trần Thiện Phi Hùng Cõi già trên đất lạ Người Việt có một câu nói Mỹ là thiên đường giới trẻ, địa ngục giới già. Nay tôi đã vào cái tuổi giữa 70, câu nói này thật là thấm thía. Mỹ có tất cả những sản phẩm dành cho thanh thiếu nhi đồ chơi, phim ảnh, máy chơi điện tử thính thị, khu giải trí có chủ đề theme parks. Còn đối với người già, thì chỉ có sự cô lập và nỗi cô bản nếp sống của người Việt dựa vào gia đình, cộng đồng, và khi ta mất những cái đó, ta mất đi một phần lớn cái tôi. Khi còn sống ở Việt Nam, tôi không bao giờ nghĩ đến việc sinh sống tại một nơi nào khác ngoài quê hương. Ta sống và chết nơi tiền nhân đã sống và đã chết. Ta có thân nhân, giòng họ; ta có gia đình, có những miếu khi ta đã quen miền đất với mồ mả tổ tiên, ta sẽ không còn sợ tử thần và cái chết. Nhưng tại Mỹ, lối sống cũ của chúng ta không còn nữa. Chúng ta bị buộc phải ra đi khi cuộc chiến kết thúc vào năm 1975, và chúng ta đã sống xa xứ từ lúc đó. Ngày nay, bạn bè và thân nhân của chúng ta tản mạn khắp nơi trên thế Mỹ, càng già càng mất mát nhiều – bạn bè, thân nhân, trí nhớ, khả năng di chuyển, và ý nghĩ của chính mình. Chuông điện thoại kêu. Tôi nhấc ống máy. Đây là bà tên-này-tên-nọ ở Los Angeles. Bà mắc bệnh tiểu đường và mới bị cưa chân. Rồi chuông điện thoại lại reo nữa Ông tên-ni-tên-nớ ở Georgia bị ung thư phổi, chỉ còn sống khoảng vài tháng. Ở Việt nam, chúng tôi đều là bạn thân. Nhưng với cái tuổi đời chồng chất như tôi, tôi làm sao đến thăm họ được khi họ hàng ngàn cây số cách xa? Làm sao ta tưởng tượng được đến việc gọi điện thoại cho người bạn thân khi họ nằm chờ chết trong bệnh viện, để nói lời xin lỗi là không thể tận mình đến viếng thăm được lần cuối. Ấy vậy, tôi làm điều này mỗi tháng, buồn và chồng tôi, chúng tôi dự định đi một chuyến du lịch Âu châu vào kỳ hè tới đây. Chuyến đi này là chuyến đi cuối cùng, để nói lời giã biệt thân nhân bè bạn. Chúng tôi biết là sau chuyến đi này, chúng tôi sẽ không đi đây đi đó được nữa vì sức khỏe đã kém, sẽ không thấy mặt họ nữa. Tôi gần như không bước xuống được cầu thang nhà vì đầu gối chân rất đau. Nhà thì đã bán, giờ thì chúng tôi ở trong một chung cư có thang máy vì đó là điều kiện duy nhất mà chúng tôi có thể sống độc lập không nhờ vả đến ai bây giờ. Điều mà tôi quan tâm nhất là trí nhớ suy sụp rất nhiều. Tôi là người giữ gia phả của giòng họ, nhưng tất cả đều nằm ở trong đầu. Biết ai liên quan với ai như thế nào trong họ là nghề đặc biệt của tôi, người con gái trưởng trong nhà. Nhưng không một đứa con nào của tôi biết được những mối dây liên hệ gia đình trong gia tộc, ngay cả đến những người em của chính tôi. Không có tôi, họ hàng thân thích sẽ trở thành kẻ xa lạ nếu tình cờ gặp nhau trên đường phố. Tôi có thể nhớ đến được những bà con cô dì chú bác ba đời của gia đình bên tôi và của cả bên chồng. Tôi phải viết xuống trước khi trí nhớ tôi lụt thoảng vào buổi sáng khi thức dậy, tôi lặng nhìn cây cối ngoài phố và tự hỏi tôi đang ở nơi nào. Đôi lúc, tôi đi sang khu chung cư kế cận, nơi có một số mèo hoang, và cho chúng ăn những thức ăn thừa. Khi tôi cất tiếng gọi, chúng nhận ra giọng nói của tôi và bổ xua lại. Bây giờ, chúng là những niềm vui nhỏ của tôi. Đương nhiên những ngày hạnh phúc nhất là những ngày con cháu đến thăm. Nhưng chúng cũng có đời sống riêng, thỉnh thoảng chỉ đến chơi được một lúc rồi về, tôi làm gì cho hết những khoảng thì giờ trống trải sau đó?Mẹ tôi, bà mất năm bà 97 tuổi, và mẹ chồng tôi, qua đời lúc 95 tuổi; cả hai người có sống chung trong một khu dưỡng lão nhiều năm. Tôi thường đi xe buýt đến thăm hai bà mỗi ngày, ngay cả khi còn đi làm. Từ lúc đó tôi đã biết cái thảm não của người già trên đất Mỹ, ngay khi tôi còn trẻ trung mạnh khỏe. Các nhân viên điều dưỡng ở đó thường nói với tôi là hai bà có phước lắm, thường có được con cháu đến thăm. Tôi trả lời “Đó là lối sống của người Việt Nam”. Còn những người già khác, con cháu họ ít đến. Tôi có nhớ một số bà lão, ngồi trên những chiếc xe đẩy, ngóng trông con cháu hay người thân, ngày này qua ngày khác, nhưng chẳng thấy ai. Có cả một bà cụ, cụ còn sống lâu hơn những người con trai; mỗi ngày bà vẫn ngồi chờ trông mong hình ảnh người con trai bước qua khung cửa. Thật tội nghiệp khi người ta sống dai như vậy trong sự cô đơn! Ở xứ Mỹ này, tuổi già đúng là tuổi lỡ thời; cả hai đều không được người ta kính nể hay cho một chút gì quan trọng. Ở quê nhà, các ông già bà lão thì được nể vì nhất, vì họ là những người chia xẻ túi khôn cùng kinh nghiệm cho những người đi sau. Điều đó không có ở đây. Không ai muốn nghe tiếng nói của người già. Họ cảm thấy bị cô lập ngoài vòng ranh giới của con cháu Mỹ hóa của họ. Chúng cười vang về nhiều thứ mà tôi không hoàn toàn hiểu được. Mỹ đúng là một quốc gia của giới trẻ hơn là giới già như những buổi chiều mùa đông, tôi ngồi nhìn những hàng cây trơ trụi lá, tâm hồn lạc lõng. Tôi nghĩ về cái thế giới mà tôi đã biết, nay đã bay xa, như làn khói hương trầm. Tôi nghĩ đến cố hương, đến những mùa lễ Tết ở Saigon, đến những đám cưới, đám hỏi, đến những chuyến du lịch, những lần tíu tít họp mặt gia đình, ai ai cũng có mặt, con nít chạy quanh, người lớn ngồi nói chuyện đời chuyện gẫu, đàn bà con gái quây quần chung lo việc bếp nước. Và tôi cảm thấy rất khao khát những ngày quá khứ xa LâmCõi Già Trên Đất Lạ [Nguyễn Đức Nguyên chuyển ngữ] thuật lại theo lời kể của mẹ anh, bà Ngọc Bich LâmLâm Quang Thi.Andrew Lam là một biên tập viên của NAM New American Media và cũng là tác giả cuốnPerfume Dreams Reflection on the Vietnamese Diaspora Những Giấc Mơ Hương Hoài Niệm Cuộc Sống Xa Quê Heyday Books, 2005. Cuốn sách này gần đây đoạt giải thưởng Beyond Margins 2006 của Trung Tâm Văn Bút Mỹ PEN American Center.

viện dưỡng lão ở biên hòa